Tài nguyên dạy học

Liên Kết Web

Thông tin

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phòng GD$ĐT Phú Quốc)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    THok.mp3 CTMN_tuan_20_THCS_okokok__qua.mp3 Phat_huy_suc_manh_tu_duy__Tu_duy_tong_luc_.flv La_thu_doat_giai_Nhat_cuoc_thi_viet_thu_gui_chien_sy_Truong_Sa.flv 000_0013.jpg 000_0001.jpg 000_0002.jpg Thu_dieu.flv Truyen_kieu_cua_nguyen_du.png SaddfsaDF.jpg 100_0085.jpg 100_0091.flv 000_00041.jpg Sfdsa.jpg 100_0078.jpg 000_0004.jpg 812.mp3 79.mp3 97.mp3 91.mp3

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý vị đến với website của phòng GD - ĐT Phú Quốc.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Giáo dục >

    Thầy cô luôn luôn đúng!

    Thầy cô luôn luôn đúng!

    Thực ra, để hiểu con không phải là quá khó nhưng đôi khi ở Việt Nam trong một hoàn cảnh nào đó mà chúng ta phải giả vờ không hiểu.

    ).

    Làm bạn


    Có một lần tôi thử nghe một bài diễn văn của một vị lãnh đạo phát biểu trong ngày khai trường ở Hà Nội. Nghe xong tôi thấy hoang mang: có bao nhiêu điều khó hiểu trong bài phát biểu ấy. Chẳng lẽ các em học sinh lại hiểu được?

    Ngày khai trường bên này, tôi mang con đến trường, trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng. Theo tục lệ mỗi một học sinh đều có một túi quà to mà ông bà, cha mẹ, họ hàng, hàng xóm, chuẩn bị trước cả hàng tháng, diễn ra bí mật, không cho đứa trẻ biết. Tất nhiên chúng biết sau lễ khai giảng chúng sẽ được quà, nhưng túi quà to, nhỏ thế nào, bên trong có những gì thì chúng hoàn toàn không biết và chỉ có háo hức đợi chờ ngày khai giảng.

    Cô giáo trông rất vui vẻ và hòa nhã, đợi sẵn ở cổng trường. Cô bắt tay con gái tôi, rồi nói nhỏ vào tai hứơng dẫn tôi cách đi đến phòng  “bí mật”. (Lát nữa tôi sẽ trở ra xe của bạn tôi lấy túi quà cất vào phòng đó, đợi đến khi lễ kết thúc thì mới được trao cho con). Và cô cũng chào tạm biệt tôi luôn, không hề xuất hiện trở lại.

     

     

    "Những năm đầu hình phạt mà cháu sợ nhất là dọa không cho đi học". Ảnh BBC

    Khai giảng ở đây không làm chung toàn trường mà làm theo từng lớp một. Ví dụ, các em học sinh lớp 1A sẽ làm lễ khai giảng tại lớp 1A nhưng do các em sẽ là học sinh lớp 2A điều khiển. Vì thế các em học sinh lớp 1A mới cảm thấy hầu như không có gì cách biệt.

    Tôi thực sự kinh ngạc khi các em học sinh mới chỉ vừa mới học xong lớp 1(chưa một ngày học lớp 2) nhưng rất tự tin, nhanh nhẹn và hoạt bát chủ trì chuơng trình. Chương trình kéo dài gần hai tiếng, không một phút dừng. Các em nhỏ lúc nào cũng rộn ràng vui vẻ.

    Nhìn sang các phụ huynh thấy nhiều người, nhất là các ông bà, ai cũng rơm rớm nước mắt. Con tôi mặt đỏ hồng, mắt bừng lên phấn khích, chơi tất cả các trò do các anh chị lớp 2 hướng dẫn.

    Đến cuối chương trình là màn biểu diễn một bài hát mà các anh chị vừa hướng dẫn chớp nhoáng. Thế là một bài hát do cả chủ và khách được hát rất to để tiễn ông bà
    cha mẹ ra về.

    Những năm đầu hình phạt mà cháu sợ nhất là dọa không cho đi học.

    Một buổi lễ rất đơn giản về hình thức nhưng để lại cho tôi bao nhiêu xúc động. Đến nỗi nó buộc tôi phải suy nghĩ lại cách mình đối xử với con. Hình như trước đó mình chưa bao giờ thật sự tìm cách để hiểu con? Là một người cha nhưng tôi chưa bao giờ dùng khả năng của mình để kéo những mục đích lơ lửng ở trên trời đặt trước mặt con? Và tôi nghĩ, muốn làm được như thế mình phải là bạn của con.

    Đến nay thì tôi hiểu, làm cha là một đặc ân mà ông Trời ban cho mình. Đặc ân này ông ấy ban ra và không thu lại.

    Làm bạn với con cũng là một đặc ân. Nhưng đặc ân này ông ấy sẽ thu lại khi nào mình không chịu tìm cách để hiểu được con.

    Tôn Gia Quý

    Và ở Việt Nam

    Thầy cô luôn luôn đúng!

    Hồi học lớp 1 trường công lập, một hôm con gái tôi kể: “Đi học tiếng Anh ở trung tâm bên ngoài, con luôn được cô khen, còn bạn Q.A thì không đọc được chữ nào. Còn ở lớp, bạn ấy luôn được điểm 10, còn con chỉ được điểm 8. Bạn ấy nói: Tại mẹ mày không chịu mua quà, đưa phong bì cho cô như mẹ tao...”.

    Tôi nói với con rằng, sự thật không phải như vậy đâu. Có thể tại vì con viết bài tập cẩu thả hoặc làm bẩn vở tiếng Anh”. Con tôi đã nói: “Mẹ chẳng hiểu con và tin con gì cả. Con thấy mẹ bạn QA đưa phong bì hàng tuần thật mà...”.

    Từ đó, con bé buồn hẳn và ít kể chuyện cho mẹ. Và chỉ một tháng sau, tôi phải cho con chuyển sang trường dân lập...

    Lên cấp ba, thỉnh thoảng con bé lại xung khắc với cô quản trị trường.  Nhiều lúc tôi thấy con đúng và cô giáo vô lý, nhưng vẫn phải nói: “Các con phải xem lại mình”.

    Con lại bảo: “Nói chung mẹ cũng vô lý như cô”.

    Chẳng lẽ lại nói với con: “Mẹ hiểu con nhưng ở trường, thầy cô luôn luôn đúng”.

    An Bình

      
    Nhắn tin cho tác giả
    Phí Hoài @ 17:21 06/02/2011
    Số lượt xem: 540
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến