Chào mừng quý vị đến với website của phòng GD - ĐT Phú Quốc.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Giáo dục >
Món quà ô mai và trái tim người thầy
“Ngày 20.11. Học sinh nào cũng hớn hở tung tăng cầm trong tay những bó hoa tươi thắm dâng tặng thầy cô. Chợt ánh mắt tôi bắt gặp một hình ảnh quen, rất quen… Rụt rè, ở sát gốc me tây già, một em nhỏ cầm gói ô mai vụng về gói trong tờ giấy báo và tặng tôi. Hình ảnh ngày xưa chợt hiện về…”
Đó là những dòng tâm sự của cô giáo La Thu Minh, hiện đang dạy trường tiểu học Đoàn Thị Điểm, quận Tân Phú, TP.HCM để mở đầu câu chuyện Món quà ô mai trong tuyển tập Nét bút tri ân. Cũng như cô học trò ấy, gói ô mai nhỏ gói trong tờ giấy báo là món quà mà cô Minh đã tặng để cảm ơn tất cả những tình cảm cô Thuỷ dành cho mình. Và Tiếp sức người thầy đã tìm đến để kể tiếp câu chuyện trên.
Câu chuyện 18 năm trước
Cách đây 18 năm, cô Minh là học sinh lớp 10 trường THPT Marie Curie. Cô được học môn sinh do cô Lê Thị Thu Thuỷ, một giáo viên nổi tiếng nghiêm khắc nhất trường phụ trách. Cô Thuỷ ít nói, ít cười, lại thêm nghiêm nghị nên được học sinh trong trường đặt cho biệt danh “thiên thần áo trắng” hay “sát thủ áo trắng”. Thế nhưng không hiểu sao, khi gia đình Minh gặp biến cố lớn, Minh lại tìm đến cô Thuỷ. Ba mất, mẹ một mình bươn chải cực nhọc, Minh nghĩ đến việc bỏ học để đỡ đần mẹ. Minh cũng kể cho cô Thuỷ nghe tất cả những trăn trở, suy nghĩ, ước mơ làm bác sĩ và đã khóc trong vòng tay cô.
“Và cô Thuỷ vuốt tóc tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt hiền dịu. Lúc đó, trước mặt tôi không còn hình ảnh của một giáo viên nghiêm khắc đến dễ sợ, mà là lồng lộng hình ảnh một người mẹ đầy bao dung” – cô Minh chia sẻ. Và từ đó, cô Thuỷ không chỉ động viên, an ủi mà còn dành nhiều thời gian để chỉ dạy lại những kiến thức cô Minh bị hổng. Và bằng tình thương, cô Thuỷ đã dìu cô Minh đi hết con đường học vấn.
Tấm lòng một người cô
Nhưng có một câu hỏi mà trong suốt những năm đi học Minh chưa tìm được câu trả lời: “Đó là vì sao học bổng của mình luôn nhỉnh hơn bạn bè một chút? Cho đến một buổi gặp mặt lớp cũ, mình hỏi thầy phụ trách đội, thầy mới mỉm cười trả lời: “Là của cô Thuỷ đó, cô đã bớt phần lương giáo viên ít ỏi của mình để em được đến trường”. Giây phút đó cô Minh nghẹn ngào, xúc động vì sự lặng thầm hy sinh của cô. Càng cảm động hơn khi biết không riêng gì mình, mà trong suốt ba mươi năm cô Thuỷ đứng lớp, không ít học sinh nghèo đã từ sự dành dụm của cô mà tiếp tục đến trường, bước dài trên con đường mơ ước.
Đã 18 năm trôi qua kể từ ngày đặc biệt đó, ngôi trường cũ đã khang trang hơn, cô Thuỷ tóc cũng đã bạc, dáng cũng gầy hơn, nhưng có một điều chưa thay đổi, đó là cô vẫn còn gắn bó với ngôi trường Marie Curie. Hiện nay, cô Thuỷ đã ngoài 60 tuổi, cái tuổi mà nhiều người đã mỏi mệt với công việc, chọn cuộc sống nhàn nhã với con cháu hay cây cỏ lá hoa. Còn cô, chuyển từ công việc giảng dạy qua trông coi phòng thí nghiệm sinh của trường. Ngày ngày, cô vẫn đều đặn đến trường, vẫn bận rộn với công việc, nhưng là những công việc lặng thầm không tên. Từ sắp xếp, bảo quản dụng cụ thí nghiệm cho đến việc chuẩn bị vật liệu để thí nghiệm, cô đều không ngại nặng nhọc. Từ căn phòng nhỏ nằm trong phòng thí nghiệm, cô luôn mong đến mỗi tiết thực hành để không gian bớt yên ắng, để nghe được tiếng cười, tiếng tranh luận của các em. Và cô Thuỷ cho biết: “Tôi sẽ còn gắn bó với các em, với ngôi trường này đến khi nào tôi có thể”.Việt Báo (Theo SGTT)
Phí Hoài @ 17:18 06/02/2011
Số lượt xem: 593
| Tuy tuổi đã cao, cô Thuỷ vẫn cần mẫn đến trường để được gần gũi học sinh. |
Câu chuyện 18 năm trước
Cách đây 18 năm, cô Minh là học sinh lớp 10 trường THPT Marie Curie. Cô được học môn sinh do cô Lê Thị Thu Thuỷ, một giáo viên nổi tiếng nghiêm khắc nhất trường phụ trách. Cô Thuỷ ít nói, ít cười, lại thêm nghiêm nghị nên được học sinh trong trường đặt cho biệt danh “thiên thần áo trắng” hay “sát thủ áo trắng”. Thế nhưng không hiểu sao, khi gia đình Minh gặp biến cố lớn, Minh lại tìm đến cô Thuỷ. Ba mất, mẹ một mình bươn chải cực nhọc, Minh nghĩ đến việc bỏ học để đỡ đần mẹ. Minh cũng kể cho cô Thuỷ nghe tất cả những trăn trở, suy nghĩ, ước mơ làm bác sĩ và đã khóc trong vòng tay cô.
“Và cô Thuỷ vuốt tóc tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt hiền dịu. Lúc đó, trước mặt tôi không còn hình ảnh của một giáo viên nghiêm khắc đến dễ sợ, mà là lồng lộng hình ảnh một người mẹ đầy bao dung” – cô Minh chia sẻ. Và từ đó, cô Thuỷ không chỉ động viên, an ủi mà còn dành nhiều thời gian để chỉ dạy lại những kiến thức cô Minh bị hổng. Và bằng tình thương, cô Thuỷ đã dìu cô Minh đi hết con đường học vấn.
Tấm lòng một người cô
Nhưng có một câu hỏi mà trong suốt những năm đi học Minh chưa tìm được câu trả lời: “Đó là vì sao học bổng của mình luôn nhỉnh hơn bạn bè một chút? Cho đến một buổi gặp mặt lớp cũ, mình hỏi thầy phụ trách đội, thầy mới mỉm cười trả lời: “Là của cô Thuỷ đó, cô đã bớt phần lương giáo viên ít ỏi của mình để em được đến trường”. Giây phút đó cô Minh nghẹn ngào, xúc động vì sự lặng thầm hy sinh của cô. Càng cảm động hơn khi biết không riêng gì mình, mà trong suốt ba mươi năm cô Thuỷ đứng lớp, không ít học sinh nghèo đã từ sự dành dụm của cô mà tiếp tục đến trường, bước dài trên con đường mơ ước.
Đã 18 năm trôi qua kể từ ngày đặc biệt đó, ngôi trường cũ đã khang trang hơn, cô Thuỷ tóc cũng đã bạc, dáng cũng gầy hơn, nhưng có một điều chưa thay đổi, đó là cô vẫn còn gắn bó với ngôi trường Marie Curie. Hiện nay, cô Thuỷ đã ngoài 60 tuổi, cái tuổi mà nhiều người đã mỏi mệt với công việc, chọn cuộc sống nhàn nhã với con cháu hay cây cỏ lá hoa. Còn cô, chuyển từ công việc giảng dạy qua trông coi phòng thí nghiệm sinh của trường. Ngày ngày, cô vẫn đều đặn đến trường, vẫn bận rộn với công việc, nhưng là những công việc lặng thầm không tên. Từ sắp xếp, bảo quản dụng cụ thí nghiệm cho đến việc chuẩn bị vật liệu để thí nghiệm, cô đều không ngại nặng nhọc. Từ căn phòng nhỏ nằm trong phòng thí nghiệm, cô luôn mong đến mỗi tiết thực hành để không gian bớt yên ắng, để nghe được tiếng cười, tiếng tranh luận của các em. Và cô Thuỷ cho biết: “Tôi sẽ còn gắn bó với các em, với ngôi trường này đến khi nào tôi có thể”.Việt Báo (Theo SGTT)
Phí Hoài @ 17:18 06/02/2011
Số lượt xem: 593
Số lượt thích:
0 người
 
- Ngày Tết, nói về truyền thống tôn sư trọng đạo (06/02/11)
- Giáo viên giỏi... “quay” (06/02/11)
- Viết i hay y (06/02/11)
- Cần khẩn trương khôi phục việc dạy chữ Hán trong nhà trường phổ thông Việt Nam (04/02/11)
- Phương pháp Mathnasium giúp trẻ yêu thích môn toán (04/02/11)
Các ý kiến mới nhất