Tài nguyên dạy học

Liên Kết Web

Thông tin

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phòng GD$ĐT Phú Quốc)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    THok.mp3 CTMN_tuan_20_THCS_okokok__qua.mp3 Phat_huy_suc_manh_tu_duy__Tu_duy_tong_luc_.flv La_thu_doat_giai_Nhat_cuoc_thi_viet_thu_gui_chien_sy_Truong_Sa.flv 000_0013.jpg 000_0001.jpg 000_0002.jpg Thu_dieu.flv Truyen_kieu_cua_nguyen_du.png SaddfsaDF.jpg 100_0085.jpg 100_0091.flv 000_00041.jpg Sfdsa.jpg 100_0078.jpg 000_0004.jpg 812.mp3 79.mp3 97.mp3 91.mp3

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý vị đến với website của phòng GD - ĐT Phú Quốc.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Việt Nam quê hương tôi >

    THƯỢNG CHI – PHẠM QUỲNH,

    THƯỢNG CHI – PHẠM QUỲNH, “NGƯỜI ĐÁNG LÀM THẦY” Phạm TônNgày 9/12 năm 1993, nhạc sĩ Phạm Tuyên đến Vân Đường Phủ (số nhà 8/11 đường Nguyễn Thiện Thuật, quận Bình Thạnh, Thành phố Hồ Chí Minh) thăm học giả Vương Hồng Sển, Một nhà văn hóa Nam Bộ. Bấy giờ, cụ đã ngoại chín mươi.Trước khi ra về, nhạc sĩ có xin cụ đề tặng sách. Cụ vui vẻ nhận lời, lấy ngay bút ra và viết liền vào trang đầu có in tên tác giả và tên cuốn sách Hơn nửa đời hư dầy dặn, một hồi ký độc đáo mới xuất bản. Viết xong, cụ đưa nhạc sĩ xem và hỏi: “Thế này có được không ông?”. Nhạc sĩ lễ độ đưa hai tay đón lấy sách và nhã nhặn cảm ơn.Nhà văn hóa lão thành Nam Bộ đã nhận Phạm Quỳnh là “Người đáng làm Thầy” của mình.Thật ra, không phải chỉ có Vương Hồng Sển ở phương Nam xa xôi này, mà còn có Vũ Ngọc Phan, Đào Duy Anh, Thiếu Sơn, Đông Hồ Lâm Tấn Phác … cả một lớp trí thức hồi đầu thế kỷ trước đã lấy Nam Phong của chủ nhiệm kiêm chủ bút Phạm Quỳnh làm sách giáo khoa, vỡ lòng cho mình về nhiều mặt văn hóa, khoa học, kỹ thuật, đặc biệt là về văn hóa dân tộc, vốn cũ của cha ông truyền lại cho đời sau. Đến mức, có học giả đã nhận xét là một người dù không biết chữ Nho, chữ Pháp, mà chỉ biết chữ quốc ngữ, đọc Nam Phong đều đặn cũng tạo được cho mình có một cái vốn kiến thức đủ để sống với đời. Biết bao nhà văn, nhà nghiên cứu đã trưởng thành nhờ sự giúp sức của Nam Phong, Thượng Chi – Phạm Quỳnh. Có người còn ví Tạp chí Nam Phong như một bộ bách khoa toàn thư của Việt Nam thời ấy.Mong muốn xây dựng một nền giáo dục dân tộc và bảo vệ văn hóa dân tộc, Phạm Quỳnh trẻ tuổi (mới 29 tuổi) đã tìm cách đến được với diễn đàn văn hóa cao nhất của nước Pháp đang thống trị nước ta thời ấy, dõng dạc tuyên bố tại Viện Hàn lâm Pháp trước những tinh hoa của nước Pháp rằng nước ta không phải là một tờ giấy trắng, ai muốn biết gì lên đó cũng được, mà là một quyển sách dầy dặn, đầy những chữ viết bằng một thứ mực không phai. Quyển sách ấy có thể đóng lại theo cách mới cho hợp thời trang, nhưng không thể viết lên trên những trang sách đó một thứ chữ khác, nếu không muốn tất cả biến thành giấy lộn! Phạm Quỳnh kiên quyết khẳng định quốc ngữ của Việt Nam không thể là tiếng Pháp.Cũng với mong muốn xây dựng một nền giáo dục dân tộc, ông đã nhận lời tham gia triều đình Huế và giữ chức Thượng thư Bộ Quốc dân Giáo dục từ năm 1933 đến 1942. Ông kiên quyết chống lại chủ trương của thực dân Pháp dạy tiếng Pháp cho trẻ em từ lúc khai tâm để tiếp xúc thẳng với Pháp học, hòng đồng hóa, khiến dân ta Tây hóa, mất gốc. Ông cố gắng sao cho trẻ em, người Việt Nam mình ngay trong thời học tiểu học đã có được một cái vốn tiếng Việt đủ làm nền tảng để sau này phát triển lên.Ông còn trực tiếp giảng dạy văn học dân tộc từ năm 1918 tại trường Sinh ngữ Đông Phương, dạy ngôn ngữ và văn chương Hán Việt tại trường Cao đẳng Hà Nội từ 1924 đến 1932.Vợ chồng Phạm Quỳnh sinh được 16 người con, ba người mất trước khi đầy tuổi tôi, còn lại 13 người gồm năm trai, tám gái, tất cả đều gọi ông bằng “Thầy”, được ông dạy dỗ chu đáo, khoa học, không phải bằng lời nói mà bằng chính con người ông, từ lời ăn tiếng nói cho đến cách cư xử với người khác và lòng ham học, cầu tiến. Các con ông sau này nhiều người là nhà nghiên cứu văn học, bác sĩ, dược sĩ, luật sư, nhạc sĩ, có người là viên chức cao cấp của Liên Hiệp Quốc… Nói chung, dù làm nghề gì, sống ở đâu, giữ chức vụ gì, các con ông đều sống trong sạch, lương thiện suốt đời như cha mình.Như thế, đủ thấy học giả lão thành Vương Hồng Sển đã có lý khi viết ông là “Người đáng làm thầy”, suốt đời học không biết chán, dạy không biết mệt, với đầy đủ phẩm chất, cốt cách của một nhà giáo Việt Nam như nhân dân ta xưa nay vốn tôn sư trọng đạo hằng mong muốn ở Người thầy vậy.Thành phố Hồ Chí MinhP.T. 
    Nhắn tin cho tác giả
    Phí Hoài @ 17:08 06/02/2011
    Số lượt xem: 619
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến