Tài nguyên dạy học

Liên Kết Web

Thông tin

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Phòng GD$ĐT Phú Quốc)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    THok.mp3 CTMN_tuan_20_THCS_okokok__qua.mp3 Phat_huy_suc_manh_tu_duy__Tu_duy_tong_luc_.flv La_thu_doat_giai_Nhat_cuoc_thi_viet_thu_gui_chien_sy_Truong_Sa.flv 000_0013.jpg 000_0001.jpg 000_0002.jpg Thu_dieu.flv Truyen_kieu_cua_nguyen_du.png SaddfsaDF.jpg 100_0085.jpg 100_0091.flv 000_00041.jpg Sfdsa.jpg 100_0078.jpg 000_0004.jpg 812.mp3 79.mp3 97.mp3 91.mp3

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý vị đến với website của phòng GD - ĐT Phú Quốc.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Văn hóa - xã hội >

    Bài thơ tặng GS Ngô Bảo Châu viết từ ....27 năm trước

    Bài thơ tặng GS Ngô Bảo Châu viết từ… 27 năm trước - Cũng như nhiều người Việt Nam khác, mấy hôm nay tôi thực sự xúc động vì cái tin Giáo sư Ngô Bảo Châu, một người Việt Nam trẻ tuổi đã đạt đến đỉnh cao nhất của nền Toán học thế giới, với công trình nghiên cứu thiên tài được công nhận và vinh danh bằng Giải thưởng Fields – “Giải Nobel của Toán học”.
    GS Ngô Bảo Châu
    Tôi chợt nhớ lại một ký ức vui vui: Số là, vào mùa Thu năm 1983, nghĩa là cách nay đã 27 năm, tôi ngồi viết bản trường ca “Điệp khúc vô danh”, một tác phẩm mà thông qua nó, tôi khao khát muốn nhìn lại tất cả chiều dài tồn tại của lịch sử dân tộc Việt Nam, từ quá khứ xa, quá khứ gần, cho đến những ngày đang sống…, những phẩm chất cao thượng đáng tự hào bên những khiếm khuyết không sao giấu giếm, những cần cù, dũng cảm và tài hoa vô song bên những non kém, sai lầm đã buộc phải trả giá…Và sau tất cả những dòng viết như rút ruột mà không rõ là hay hay dở ấy về những gì đã qua, tôi chợt bồi hồi nghĩ tới tương lai – vâng, vào cái năm 1983 đầy khó khăn, u ám của cái đêm trước ngày Đổi Mới ấy, tôi đã mơ tưởng những gì về Tương Lai của Dân Tộc và Đất Nước? Ai, ai sẽ là hình mẫu của con người Việt Nam trong những ngày sẽ tới? Và, cái hình ảnh lý tưởng chói lòa của những con người của Tương Lai mà tôi chọn dùng để khép lại bản trường ca và cũng là mở ra một chân trời mới ngày ấy đã khiến cho chính tôi đến giờ này cũng còn kinh ngạc: Đó là hình ảnh của một nhà Toán học! Ôi, có phải đơn giản chỉ vì ở trong đáy sâu bản chất, Thơ và Toán đã gặp nhau ở một điểm là đều mang đầy phẩm chất lãng mạn? Tôi không biết nữa. Nhưng, sẽ không có gì là khiên cưỡng nếu tôi mạn phép được coi những câu thơ giản dị đến như chưa kịp gọt rũa ấy là món quà nhỏ bé mà tôi đã dành sẵn từ 27 năm trước để gửi tặng Giáo sư Ngô Bảo Châu và tất cả những nhà khoa học tài ba, dũng cảm và lãng mạn của dân tộc Việt Nam hôm nay.… Dự định điên rồ nào đã đến cùng tôi
    Khi kết thúc trường ca này bằng những vần thơ gửi một nhà toán học
    Lại một mối tình mà tôi đã mất
    Đang giục tôi ngồi viết những dòng nàyAnh – nhân vật anh hùng của thời đại hôm nay
    Người mà tôi cả đời ao ước
    Tôi giơ tay mà không sao với được
    Cái tình yêu tinh khiết tựa trẻ thơ
    Cái tình yêu mê mẩn đến dại khờ
    Yêu hết trời xanh, chim bay cùng hoa nở
    Nhưng yêu nhất là những chùm con số
    Anh dùng gang tay để đo đạc bầu trời
    Công việc với anh thay thế mọi trò chơi
    Anh không có trò giải trí nào ngoài công việc
    Rất thông minh nhưng thường hay mất cắp
    Trừ một thứ mà anh quý nhất : thời gian
    Trận đánh diễn ra trên những mặt bàn
    Trận đánh này anh một mình đơn độc
    Qua một đêm có thể thành bạc tóc
    Tư lệnh là anh
    Chiến sĩ cũng là anh
    Anh dấn mình giữa trang giấy vô danh
    Những cái vạch dọc ngang đầy ma lực
    Câu giải đáp trốn trên đầu ngọn bút
    Trang giấy dơ lưng chịu gánh nặng một đời
    Con số khô khan
    Con số không lời
    Mảnh thiên thể vô hồn trong vũ trụ
    Trang giấy mênh mông
    Trái đất thì bé nhỏ
    Chưa ra ngoài một con tính vi phân
    Trái đất tròn tựa một trái cam
    Bụ bẫm ngon lành như ăn được
    Những con số không làm nên vật chất
    Nhưng làm cho vật chất hóa giàu thêm
    Có phải rằng vì thế đêm đêm
    Anh vật lộn với những hàng con số
    Cái vạch bút chì mảnh mai bé nhỏ
    Xuyên qua đêm như tia nắng mặt trờiĐã trở thành lý tưởng của thơ tôi
    Những con người với niềm mê say tìm kiếm
    Vì hạnh phúc chính là bài toán lớn
    Trái cam treo bí ẩn trước con người
    Mà tất cả chúng ta đang phấn đấu suốt đời
    Để tìm ra đáp số.(Trích trường ca “Điệp khúc vô danh”, 1983)·                                 Nhà thơ Anh Ngọc   
    Nhắn tin cho tác giả
    Phí Hoài @ 16:08 06/02/2011
    Số lượt xem: 783
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến